avatar
anhyeuem
Danh Hiệu Khách viếng thăm

Tiêu Đề: anh se mai nho ve em.yeu em nhu em van vay



Thảo ah......
Ko biết có khi nào em đọc được những dòng tâm sự này của anh ko nhỉ,có thế là đêm nay cũng Có thể la ngày mai nhưng cũng có thể là ko bao giờ nhưng anh vẫn quyết định sẽ viết tiếp
Chúng minh ko gặp nhau cũng được một thời gian rồi thảo nhỉ,em co biết những ngay qua anh nhớ em đến nhường nào ko.anh nhớ em gia diết,nhơ nhiêu lắm,anh nhớ nụ cười của em ánh mắt của em luc em cười .lúc em dận anh,hay lúc em đang ngồi trong vòng tay anh.em biết cai gì của em làm anh nhớ nhất ko,đó la mùi trên người em đó anh ko thể quên nó được em ah.
Anh biết dù có thế nào đi chăng nữa anh cung phải quên em thoi vi em chưa từng thuộc về anh bao giờ,có lẽ anh ko phai la người em yêu thật sự nhưng đối với anh em la tât cả.
Tuy rằng xung quanh anh co rất nhiêu cô gái có thể đep hơn em.tài giỏi hơn em nhưng em biet vi sao anh lai chọn em ko vì ơ bên em anh mơi chính là anh.anh ko cần phai tỏ ra hoàn hảo anh ko cần phai to ra nổi bật,đứng trước em anh có thể lam tất cả những gì mà anh muồn mà ko phải dè dặt gì cả.va còn môt điều nữa la anh cảm thấy rất vui khi ở bên em ma anh ko thể có được khi anh đi cùng những người con gai khac.
em biêt ngày chia tay anh đã buồn như thế nao ko.tim anh như thắt lại ngực anh như có cái gì đè lên vây.anh thở ko nổi mệt lắm,hăng ngày anh cố gắng lam biết bao viêc để quên em nhưng khi màn đêm buông xuống thì nỗi nhơ em lai vây kín lấy anh.anh đã ko khóc nhưng nước mắt nó cứ mãi rơi anh ko kiềm chế được
Anh biết em đến vơi anh chi vì em thấy anh hiền lành đáng thương khi 7 tháng trước anh đã thất bại trong tinh yêu đơn phương cua mình.co lẽ em cũng có một chút thích anh.nhưng một chut ít ỏi đó đã qua đi một cách thật nhanh chóng.thế la em đã ra di
em biết ngày em về quê ăn tết anh buồn lắm ko.anh như thằng mất hồn vậy ko quan tâm đến ai ma chỉ ngĩ mãi về em thôi va trong những ngày em về quê em biết điều j đã làm anh hạnh phúc nhất ko dó là anh hỏi em liệu em có sợ mất anh ko khi em bao sợ chứ sao ko em biết anh hạnh phúc đến nhường nao ko.anh run lên vi sung sướng đó em ah.
vậy mà chỉ hai tháng sau câu nói đó em đã ra đi em đã quên mất câu nói đó rồi hay sao hay em chỉ noi cho vui vậy thôi em biết anh nhơ em nhiều lắm ko.nhớ em ngay cả lúc được gặp em vi anh biết em vẫn ở đó nhưng đã ko còn la của anh nữa.đôi lúc ạnh đi lang thang qua nơi em ở anh mong anh sẽ thấy em chi cấn em đi thoáng qua thôi anh cũng thấy vui rồi.
Nhiều ngày qua anh đã ko nhấn tin cho em nhỉ vì anh sợ rằng em lại buồn lại phải suy nghĩ về anh
anh yêu em nên anh ko muồn lam khổ em thêm nữa anh se ra di.ra di ko phải vi hết yêu em ma ra đi để em đươc hạnh phúc hơn ko còn suy nghĩ về anh nữa.em ko cần phải thương hại anh nữa đâu và môt ngày kia anh sẽ quên em thôi.anh ko trách em đâu đừng bận tâm cho anh làm gì
Nhưng trong thâm tâm anh luôn thắc mắc liệu răng người mà em chọn sau này sẽ yêu em nhiều như chính bản thân anh chứ.chắc ko bao giờ bằng anh đâu anh chắc chắn đó nhưng thôi miễn em cảm thấy hanh phúc là được.anh sẽ luôn cầu nguyện cho em cho người mà em yêu.mạnh khỏe em nhé ko được bỏ bữa đâu đấy anh se ko còn bắt em đi khám mỗi khi em đau đâu.cố lên nha em nụ cười phải luôn ở trên môi em đó.chào em...!! NGUYỄN THỊ PHƯƠNG THẢO 22/2/1992 yêu em như em vẫn vậy
" anh yêu em dù biêt em ko đẹp
anh yêu em dù biết em ko tài
anh yêu em vì em cho anh hiểu
hiểu thế nào là đời biết yêu thương"
L.Đ.A 25/10/1992



Xem chủ đề cũ hơnXem chủ đề mới hơn Về Đầu TrangThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết